Tết còn xa quá Mẹ ơi!

Please log in or register to like posts.
News

Xách ba lô lên đường xa nhà cách đây hai năm trước, cảm giác có một cái gì đó vui lắm, háo hức lắm vì được du học trời Tây – nơi mà tin rằng sẽ có Mặt Trời. Nhưng rồi cuộc sống du học sinh có ai thấu khi luôn cố gắng chôn dấu đi tất cả nỗi buồn, sự cô đơn cùng cực để mà tự vực dậy, tự trưởng thành nơi xứ người! Hành trình ấy thật vất vả mà cũng nhiều cảm xúc, rời xa sự che chở của ba mẹ đến việc tự lập nơi đất khách quê người!

Melbourne một đêm yên tĩnh chạnh lòng gợi nhớ cái Tết đang đến gần! Tết à! Không biết vui hay buồn nữa! Dường như không cảm xúc chăng?

Ở cái nơi không còn cảm nhận được không khí gia đình nữa, ở đất nước cách ba mẹ hàng ngàn ki-lô-mét thì Tết buồn lắm! Cuộc sống du học có bao giờ là vui khi Tết không được ngồi cùng ba thức đêm trông nồi bánh chưng, không được cùng mẹ cúng giao thừa, không còn cùng thằng em chuẩn bị lì xì, không còn tiếng cười nói của bữa cơm tất niên gia đình sum họp, không còn cái cảm giác vui đùa khoái chí khi cùng người thân xem Táo quân 30 Tết,… Còn đâu nữa… Rất xa rồi!

Ở xứ người, cuộc sống ai cũng bận rộn, ngày đêm đi làm kiếm được đồng tiền trang trải cuộc sống, đâu có dám nghĩ đến cái Tết, vì… hai tiếng “Gia Đình” nó không trọn vẹn dù da diết lắm, nhớ lắm!

Đứng ở sân bay nhìn người ta xách ba lô đi về quê nhà mà con chạnh lòng mẹ ạ! Con muốn khóc, muốn về để ôm mẹ ngay lúc này, con thèm cảm giác bên mẹ, bên gia đình mình! Nhưng con không thể làm gì được! Đã là hai cái Tết xa quê cha, lòng con bao nhiêu hụt hẫng, nhiều lúc muốn gục xuống, muốn yếu lòng nhưng lời mẹ dặn lúc chia tay vẫn còn đây: “đã là con gái thì phải kiên cường!”. Nhớ vậy nên con luôn cố gắng sống bản lĩnh, tự lập hơn và sẽ làm ba mẹ tự hào! Bầm dập cuộc đời nuôi con lớn hơn ngày nào còn bên mẹ, con biết chịu đưng nỗi đau tốt hơn, con biết nhìn người hơn và đối nhân xử thế là điều mẹ luôn dạy con. Vậy nên giờ đây, con gặm nhấm nỗi cô đơn xa quê, ở xứ người một mình đón Tết, con vẫn mạnh mẽ vì ba mẹ luôn ở phía sau yêu thương con vô bờ bến!

Đã có những bữa cơm ăn vội nơi hàng quán, con nhớ lắm những món ăn mẹ nấu!

Đã có những giấc ngủ tạm bợ trên tàu xe, con thèm lắm cảm giác nằm bên mẹ!

Đã có những đêm đi làm về khuya lạc lõng, bơ vơ một mình trên đường, con khao khát giây phút gia đình mình sum họp!

Đã có trận ốm con mệt mỏi không ăn nổi thứ gì, con khóc khi tiếng yêu thương, quan tâm của ba xa quá!

Đã có những lần con đau khi bị người đời trách mắng, con muốn về nhà để được ba vỗ về!

Đã có những lần cuộc sống cơm áo gạo tiền khiến con ngộp thở, tim con thắt lại nhớ về gia đình!

Tất cả những thứ đó xa quá mẹ ơi!

Tết này lại là cái Tết không màu, con không về không phải vì con không nhớ nhà, không phải vì con đã quên tất cả những gì ba mẹ cho con, không phải vì con quá bận rộn với công việc và học hành. Con cũng nhớ lắm chứ! Chỉ là ….. con sẽ về khi con đã làm ba mẹ tự hào, con sẽ trở về khi giấc mơ trong tầm tay con!

Lại một năm nữa trôi qua, con lớn lên, còn ba mẹ thì không còn trẻ nữa, thêm một tuổi xuân là mất đi cơ hội được bên ba mẹ, là ngắn đi quãng thời gian được yêu thương! Vậy nên con ghét Tết, nó không vui, nó làm ba mẹ càng ngày càng rời xa con, con đau và buồn lắm! Nhưng đâu thể làm gì được với thời gian nữa!

Tuổi thanh xuân của ba mẹ là những tháng ngày đánh đổi để con được ấm no, là những ngày ba đi làm tối mặt để lo tiền học cho con, là những đêm mẹ thức trắng lo lắng không biết con ở nơi xứ người có được an toàn, có được ăn uống đầy đủ hay không,… Nỗi niềm lo toan con chỉ phần nào hiểu được, ba mẹ vẫn mãi là tình yêu to bự trong trái tim con!

Mấy ngày nữa thôi là Tết rồi, Tết thật rồi! Bạn bè chúng nó vai ba lô, tay va-li gói ghém quần áo, quà cáp về thăm nhà, nhìn mà thấy tủi và thương mình nhiều hơn! Con nhớ nhà lắm mẹ ạ!

Tết nay con không về vì đường còn xa quá! Xuân này lại không màu!

Xin gửi đến tất cả những đứa con xa quê, gửi đến những người đi nhưng chưa trở về hai câu yêu thương:

“Mẹ ơi! Thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình!

Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ!”

Kim Oanh – du học sinh Úc

Gửi tâm sự của bạn tại Fanpage: Cuộc Sống Du Học

Reactions

0
1
0
0
0
0
Already reacted for this post.